Sài Gòn của tôi

Just another WordPress.com weblog

Archive for the ‘mưa’ Category

Mưa

Posted by Gia Hu on September 16, 2008

mưa

Mưa ơi mưa gieo sầu nhân thế mưa nhớ ai… ngồi ngâm nghi ly cà phê nóng nhìn ngoài trời mưa mưa như không ngớt, bổng dưng tôi nhớ những ngày còn đi học… thật là nhớ… tuổi xuân mình đã đi qua.

Advertisements

Posted in cà phê, mưa | Tagged: | Leave a Comment »

Anh có yêu Sài Gòn không???

Posted by Gia Hu on August 29, 2008


Anh có yêu Sài Gòn không. Anh chả biết. Mười lăm năm, ở Sài Gòn, và là dân Sài Gòn. Năm năm. Anh cũng xa Sài Gòn đủ lâu để mà nhớ. Thường anh ít khi nhớ nhung. Chỉ lâu lâu. Chỉ tình cờ mà nhớ. Hôm nay xem ảnh Sài Gòn mưa, xem Sài Gòn lội. Tự nhiên là nhớ. Nhớ Sài Gòn vào mùa mưa. Trời mưa như trút nước, và dai dẳng. Đường phố toàn nước là nước, mênh mông. Xe cộ thì vẫn đông nghẹt, và dồn cục, nhích từng bước, từng bước một. Xe máy và áo mưa. Mặt nước loang loáng. Và mùi khói xe nghen nghét. Thế mà hàng ngày anh vẫn đi học, đi chơi, đi cà phê, và đi đá bóng. Vì đá bóng mà anh cực ghét trời mưa, mưa làm sao đá bóng. Ý anh là bóng đá đỉnh cao (!). Sân Phú Thọ sau những cơn mưa dài, đầy những vũng nước to nhỏ. Và bùn nhão. Cỏ cây mọc xanh um. Bầu trời thì u ám, tối tăm. Mà anh thì vốn ghét trời tối, vì anh đá bóng mà không đeo kính. Anh xin nói thêm là anh đá hay lắm. Mặc dù không đeo kính.

Quay lại trời mưa. Ghét là ghét thế, nhưng giờ đây khi nhớ về Sài Gòn, anh lại nhớ mưa Sài Gòn. Đường phố bớt bụi bặm hơn, không khí có vẻ trong sạch hơn. Và thật là mát mẻ. Mát lạnh. Nhất là lúc ngồi trong cà phê máy lạnh (!). Nên anh ít vào cà phê máy lạnh. Đơn giản hồi sinh viên, tiền đâu mà ngồi máy lạnh. Chỉ đủ tiền vào quán đèn mờ. Đèn mờ nhưng trong sáng. Mặc dù vẫn đầy các em mắt xanh mỏ đỏ, ăn mặc hở hang. Đi qua đi lại, làm rộn ràng cả con phố nhỏ. Hai ba thằng con trai, ngồi ngay trên vỉa hè, nhâm nhi chuyện trò, lâu lâu tán dăm ba câu với các em tiếp viên, thế là mất toi mấy tiếng đồng hồ. Với chỉ một ly cà phê đá. Hôm nào đau họng thì cho anh một ly Lipton nóng. Đi uống cà phê ở Sài Gòn, anh không quan tâm đến đồ uống. Anh đi là để thưởng thức cái không khí đường phố, cái hỗn đỗn nhưng lại rất thanh bình của cái thành phố này. Tiếng xe chạy, tiếng người nói người cười. Các em gái thỉnh thoảng lại ré lên, và các cậu choai choai cũng cố gắng cười to không kém. Và nhất là chửi rất to. Đâu đó có đám cãi cọ, xa xa có vụ đụng xe. Và ngay quán bên cạnh các yêng hùng mới lớn đang vác ghế vỏ chai choảng nhau tới tấp. Vậy mà anh vẫn thấy thanh thản lạ. Mẹ bảo anh, “đi đêm lắm có ngày gặp ma”. Anh toàn đi đêm. Sài Gòn về đêm dịu dàng và sáng rực. Và Sài Gòn sau cơn mưa, thì lại càng lung linh và huyền ảo hơn.

Anh có yêu Sài Gòn không. Anh chả biết. Nhưng chắc một điều là anh yêu âm nhạc. Anh thích nghe nhạc và mê ca hát. Với anh, mỗi một ký ức về Sài Gòn, lại có tên một bài hát, một giai điệu. Đa số là nhạc tiếng Anh. Lạ thế. Còn có cả nhạc Indonesia. Những giai điệu Pop dễ nghe và dễ thuộc. Hồi đấy anh mới mười hai tuổi, và anh có thể hát theo từng lời bài hát. Cả hai mặt chiếc băng cát xét cũ kỹ. Bằng tiếng Indonesia. Anh vẫn còn nhớ cái khu phố nhỏ xíu ấy, và lũ trẻ con. Những con đường đầy cây xanh, Trần Cao Vân, Phùng Khắc Khoan, Mạc Đĩnh Chi. Nhà Thiếu Nhi. Và cả Hồ Con Rùa cách đó chừng mười phút đi bộ.

Michael Jackson. Beat it, Thriller, Bad … Làm anh nhớ đến ngôi trường cấp ba cổ kính. Cũng đầy cây xanh bóng mát. Nằm ngay góc vòng xoay. Hùng Vương, Nguyễn Văn Cừ, Lý Thái Tổ và Nguyễn Thị Minh Khai. Nguyễn Thị Minh Khai, Xô Viết Nghệ Tĩnh. Có lẽ đây là con đường mà anh đã từng đi qua nhiều lần nhất. Đường to, rộng và dài. Hai hàng cây cổ thụ. Mát mẻ giữa trưa hè. Dĩ nhiên là ở những đoạn có trồng cây. Thế nhưng khi nghe “I’m gonna mis you”, anh lại nhớ những hàng me xanh um trên đường những con đường nhỏ. Những trái me lúc lỉu trên cành. Và vương vãi trên mặt đất. Lúc ngon và lúc lại chả ngon. Nhớ những lúc mưa to, trắng xóa đất trời. Những tán lá me như hòa vào những sợi mưa trắng. Mờ mờ, ảo ảo. Chắc là do anh bị cận từ nhỏ. Có lẽ thế.

Các bạn có biết Phill Collins không. Chắc biết. Nhưng có lẽ ít bạn nghe bài “Easy Lover”. Nó làm anh nhớ đến khu Cao Thắng. Đường chật người đông. Đầy hàng họ quán xá. Hồi đấy anh vẫn cặm cụi đạp xe đến, chọn bài, chọn băng cát xét, trả tiền. Vài ngày sau là có một băng nhạc quốc tế với độ mười mấy bài hát, một Greatest Hitlist của riêng mình.

Anh có yêu Sài Gòn không. Anh chả biết …

Posted in cây cổ thụ, Mạc Đĩnh Chi, mưa, Nhớ, Phùng Khắc Khoan, Sài Gòn, Trần Cao Vân | Leave a Comment »

Mùa mưa lại về !

Posted by Gia Hu on August 29, 2008

Lại một mùa mưa nữa đang đến trên đất Sài Gòn…!

Bắt đầu là những cơn mưa bất chợt, nhưng không phải là cơn mưa rả rích. Mưa nặng hạt, mưa như trút nước, …đang nắng bỗng nhiên tối hù và mưa, khiến những ai chủ quan đều ướt sũng vì mưa!

Mưa không phân biệt ngày đêm. Giữa trưa trời mưa, chiều tối lại mưa, có khi đang ngủ: mưa, sấm sét giật mình tỉnh giấc …

Ở riết trên đất Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng này, nhiều khi quen cả đường đi lối về của mưa! Nhưng có một điều làm tôi cứ thích thú về mưa Sài Gòn, như một nhạc sĩ đã viết “Sài Gòn chợt mưa chợt nắng…”. Cái bất ngờ chợt đến, chợt đi không hẹn trước như những giận hờn vu vơ của những người đang yêu…

Lần đầu tiên nhìn thấy mưa Sài Gòn tôi đã thốt lên: “Chao ôi, sao lạ thế kia, cùng một con đường mà bên này nắng, bên kia mưa!”. Đứa bạn kề vai trả lời: Ừ, mưa Sài Gòn là như vậy đó nhỏ ơi…! Đúng là lạ thiệt, không lạ sao được nó đã làm tôi thay đổi từ một cô bé không thích mưa lại có những phút ngông cuồng đi trong mưa!

Thế rồi, những cơn mưa Sài Gòn đi vào lòng tôi lúc nào không hay biết, nhất là khi tôi bắt đầu gặp anh, một cơn mưa thoảng, một lần trú chân … để đến bây giờ mỗi khi nhìn mưa tôi lại nhớ đến người: giờ này anh đang làm gì nhỉ?

Nhưng thôi, nỗi nhớ cũng như những cơn mưa bất ngờ, chợt đến chợt đi. Và anh trong tôi cũng thế! Mưa Sài Gòn cũng thế!

Posted in Mùa mưa lại về, mưa, Sài Gòn | Leave a Comment »

Mưa đầu mùa

Posted by Gia Hu on August 28, 2008


Sài Gòn hôm nay mưa, mưa nửa trưa nửa chiều, mưa làm trưa ngắn lại và chiều dài hơn. Nắng đang khô bỗng ngọt, gió kéo nhau về đuổi bắt thênh thang… Sài gòn phóng khoáng…

Đêm lang thang trên đường, đường sau cơn mưa mềm mại, nhẹ nhàng, những gương mặt Sài Gòn thường xuyên căng thẳng thấp thoáng nét dìu dịu, người như mới hơn… Sài Gòn thanh thản…

Người sau cơn mưa dường như lãng mạn, chán chê máy lạnh tù túng, ngồi nhâm nhi tâm sự trên Highlands nhiều gió, nói với nhau nhiều hơn, cười với nhau nhiều hơn, dễ gần nhau hơn… Sài Gòn thân thiện…

Gió không phần phật, gió không yếu ớt, gió bình thường. Gió vừa đủ bay bay tóc, phất phơ áo, vừa kịp nhớ một bàn tay vuốt tóc hôm nào… Sài Gòn vắng…


Mưa Sài Gòn làm tôi nhớ nhiều đến tuổi thơ của mình, hể biết có cơn mưa lớn kéo đến tôi thường rủ đám bạn đi tắm mưa đá banh, rượt bắt, dành nhau mấy cái máng sối (có cái nước mưa ào xuống thật nhiều tắm thiệt là đã) ôi thôi là đủ trò chơi dưới mưa. Tuổi thơ của tôi thật đầy kỉ niệm với Sài Gòn…

Sài Gòn chưa bao giờ có bốn mùa như Hà Nội, nên tôi cũng không biết Sài Gòn đang giống mùa gì. Nhưng Sài Gòn đẹp, đẹp lắm!

Sài Gòn vàng, vàng nắng, vàng lá, vàng những hàng cây… Không hiểu sao Sài Gòn những ngày này nhiều sắc vàng đến vậy. Vừa hết sắc vàng của mai, đã thấy lác đác vài cây trên đường Tôn Đức Thắng chuyển màu lá, và hoa huỳnh đàn trải thảm vỉa hè.

Sài Gòn gió, gió xao xác lá vàng, gió cuốn lá tung tẩy theo từng vòng bánh xe vội vã. Lá chao nghiêng lưu luyến trên mái tóc dài duỗi thẳng đến mong manh của những cô nàng Sài Gòn đỏng đảnh.

Sài Gòn nắng, nắng không làm nhăn mặt, nắng nhẹ nhàng, mềm mại, đủ để khoe những nhan sắc mà bình thường chỉ có khẩu trang mới nhìn thấy được.

Sài Gòn hôm nay làm xao xuyến những trái tim hững hờ với Sài Gòn từ lâu lắm, gợi lên những miền nhớ không thôi..

Posted in mưa, Mưa đầu mùa, Sài Gòn | Leave a Comment »